Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện của Não

Nghe tôi kể 2: Cô gái 20 và nụ hôn đầu vẫn còn trong tưởng tượng.

Đáng nhẽ Tôi Kể ngày hôm nay sẽ là một vài cảm nghĩ về 2 bộ phim cô gái rất yêu thích và mong muốn review từ lâu. Thế nhưng bỗng chợt trời Sài Gòn lại đổ mưa. Kì lạ, gái đã sống ở Sài Gòn gần 2 năm rồi, nhưng bất kì một hiện tượng thời tiết nào của Sài thành, gái đều có thói quen thêm vào cụm từ "giống abc xyz ở ngoài Bắc". Ví dụ cái kiểu mưa ùng oàng gió to cây lật như hôm trước thì sẽ là " giống mưa bão ngoài Bắc quá", kiểu mưa dầm bong bóng hôm nay sẽ là "giống mưa rào mùa hạ ấy nhỉ", hoặc một ngày mưa lây phây thì nhanh chóng trở thành "giống mưa phùn ở ngoài kia"... Còn nhiều lắm, rất kì lạ, rất buồn cười. Mỗi lúc trời mưa, lại nhằm vào ngày nghỉ, cô gái sẽ ngưng mọi công việc và vác nhạc buồn ra nghe, nhìn ra trời mưa, lè lưỡi ra ngoài cửa sổ để đón vài giọt mưa và hít hà cái mùi mưa ngai ngái...và tất nhiên, nghĩ về chuyện tình yêu. Thường là trên khuôn mặt khó đăm đăm thỉnh thoảng vẫn sẽ có một nụ cười ngài ngại, tiếp đó là một cái vuốt...

Một giây thôi... quay đầu lại đi em!!!

"Em về trong mùa xa vắng Nắng run rẩy mãi khung trời" Tự nhiên ngồi lục lọi lại vài thứ linh tinh và đọc được vài dòng đã từng viết: “Khi mặt trời mọc, con linh dương biết nếu nó chạy không nhanh nó sẽ làm mồi cho cọp. Mỗi ngày mặt trời mọc, con cọp cũng biết nếu nó không chạy nhanh bằng linh dương thì nó sẽ chết đói. Tôi không phải linh dương, cũng không phải cọp. Nhưng tôi biết nếu không chạy hết sức, tôi không thể tồn tại” Liệu có khi nào giữa cuộc chạy đua với cuộc đời này, bạn dừng lại một phút thậm chí là một giây chưa. Ừ thì giữa cuộc đua khốc liệt và ác độc của cuộc đời này, dám dừng lại một giây thôi cũng là can đảm lắm rồi. Đâu chỉ có một mình giữa con đường rộng. Đường tuy rộng thật đấy nhưng chỉ cần dừng lại có thể bị đẩy ngã bởi những “con cọp” đằng sau bất cứ lúc nào. Tôi đã từng như thế, cứ chạy chạy mãi vì sợ nếu không chạy nhanh sẽ trở thành con linh dương kia làm mồi cho cọp. Chạy đến mức chỉ nhìn về phía trước, chỉ biết đến những gì đang đón đợi ...

Nghe tôi kể 1: Câu chuyện cô gái đi bar

À, và cô ấy còn độc thân nữa. Độc thân, theo nghĩa muốn yêu mà không được, chứ không phải độc thân vui tính! Và cô ấy đi bar, không phải theo kiểu as a routine or can not live without, nhưng cô ấy không phủ nhận là cô ấy thích cái chữ tiếng anh phát âm rất sexy ấy. Bar. Trong cái xã hội hại điện này, đi bar, là một việc quá là điều bình thường luôn. Ấy thế, nhưng vẫn có một bộ phận lớn phụ huynh và một bộ phận nhỏ phụ huynh-to-be đánh giá nhân cách con người qua sự kiện này, đặc biệt là với con gái. Mà lạ, các cô gái của chúng ta, dù trước đó có e dè thẹn nghẹn thế nào, trâm anh đài các ra sao, nho gia phong kiến bao đời đi chăng nữa, thì từ bar bước ra, không cô nào còn lớn tiếng nhận mình là gái ngoan nữa, nó chuyển thành "à vâng, em cũng có đi bar một vài lần, nhưng là đi theo thôi ạ, đi cho biết ý mà, hihi". Ồ, lại thêm một cách nhận dạng con nhà lành. Đứng ở góc độ con nhà không lành lắm, thì đi bar, trong một mức độ nào đó,...rất là vui :) À không cũng có lúc cô...