Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Cuồng chân

Qua mùa kim tước

IIFT, 31 tháng 7 năm 2018 Tròn 4 tháng ở Ấn, tôi vẫn chẳng học được gì từ người Ấn. Điều duy nhất tôi dám khẳng định là bọn này bị điên, điên thật chứ không điên đùa.  Tụi nó có thể lầm lũi như một con trâu đi cày ở công ty, mặt lạnh như tờ tiền in hình Gandhi đang cười hồn hậu, nhưng punjabi song nổi lên là chúng nhảy như lên đồng, quên giời quên đất quên hình tượng dày công xây dựng bao năm. Cái bọn có máu nghệ sĩ sẵn trong người truyền lại mấy nghìn năm, nhịn ăn thì được chứ nhịn nhảy chắc chết. Mà phải công nhận cái thứ nhạc xập xình bollywood của bọn nó là một thứ chất kích thích, get high and higher and tới nóc, và punjabi song thì catchy đến nỗi có thể hát theo mà không cần hiểu, có thể cuốn người ta đi hết tháng hết ngày. Quay lại với người Ấn, một lúc khác tụi nó có thể phát điên vì kì thi tuyển công chức đang đến, tỉ lệ chọi là 1 trên 1 tỷ =)) và một lúc sau nó có thể quên hết ngồi tám chuyện linh tinh như chưa từng có cuộc ôn thi. Người Ấn mâu thuẫn trong trật tự, ...

Vẻ đẹp (và vẻ kinh dị) của người đi một mình...

Mình phục các bạn đi du học sớm sát đất. Cho mình đi thì mình cũng đi được, đi tốt là đằng khác, nhưng mình không được đi, nên thôi mình phục các bạn trước. Trong những chuyến đi một mình, ngắn thôi, tầm 1 tuần đến 10 ngày (ừ, mà hình như mình đi 1 mình cũng nhiều, cả trong lẫn ngoài nước) đủ thứ chuyện lo lắng hay ập tới trên đường đi, nhiều khi ko dự liệu trước được, đến gần những ngày cuối, trong đầu sẽ tự bật ra "cố lên sắp được về VN" :)) hoặc "đm chán quá trả sài gòn lại cho bố" vân vân vân. Nên dù có nhiều thời gian đến mấy, mình cũng chưa bao giờ đi quá 2 tuần, vì đi 1 mình painful hơn ta tưởng, nguy hiểm hơn ta tưởng, và cô đơn nữa, các chàng trai cô gái ạ. Đừng vì 4 chữ "tỏ ra cun ngầu" mà cố ép mình đi đâu đó 1 mình, mà chắc thời này cũng ít bọn điên thế, thực ra toàn là vì ế nên mới đi 1 mình thôi. Một số cun ngầu thật thì...chúng nó nổi tiếng lâu rồi ahihi. Đi 1 mình thì cố gắng sharpen kĩ năng seo phì hoặc mang tripod.  "Vẻ đẹp c...

Heaven above, China below!

Tháng 11 là tháng của những cô gái xinh đẹp, và tự do... China oohnana. Half of my heart is in China oohnana!! Đến Hạ Môn. Đã thấy màu đỏ quen thuộc của Đảng và nhân dân. Ôi hen duo hen duo ren. 1 tỷ 3 dân nhét vào cái đất nước nên chỗ nào cũng thấy người. Trung Quốc đất rộng người đông, âu cuộc sống cũng công bằng, chỉ bất công với nước Việt mình. Đất đai thì đã ít, còn đẻ rõ lắm. 1. Zhongguo hen da, wo hen lei ahhhh. "Trung Quốc to quá, bố mệt!!!" Câu cửa miệng khi đến đại lục. Dân Tàu thích to rộng, thích big pack, thích value for money. Vâng nước bạn rừng vàng biển bạc, các bạn không cần in vào sách giáo khoa vừa dỗ vừa ấn vào đầu học sinh mà các cháu vẫn tự hiểu, vì nước bạn to thật, cái gì cũng mênh mông. Lúc đến Hàng Châu, tưởng cái hồ Tây cũng rộng vừa thôi, ai ngờ nó mênh mang tầm mắt, nhìn góc nào cũng ko thấy hết bến bờ. Ở Shanghai mình không kịp đi chùa Ngọc Phật, chỉ đi chùa Jing'an. Hồi đi Nhật thấy cái Todaiji cũng bình thường, sang đến Tru...

Part 3: JP Beer, coffee or tea?

Phần này được viết 6 tháng sau chuyến đi tháng 11. Em xin lỗi nước Nhật, nước Nhật hãy tha thứ cho sự lười biếng này. Và mình đã quên hết nước Nhật của tháng 11 rồi. Thật sự đấy. Nước Nhật tháng 3 dễ chịu hơn, nhiều lần. Tụi mình đã di chuyển như thế nào nhỉ? Từ hostel tầng 10 với cái cầu thang trong suốt hay gặp trong phim kinh dị, trước đó là từ Nara, di chuyển về Namba Osaka, rồi di chuyển ra ngoại ô rồi lại vòng vèo ngược xuôi thế nào đấy, điểm đến là nhà máy bia Asahi. Có người dẫn đi nó dở thế đấy, mình vốn rất ít động não cho chuyện đi lại, nên thường mất hết phương hướng. Cũng may, cái nhà máy bia rất to và đẹp, trông xa như một tòa lâu đài nhỏ với màu gạch cam trầm kiểu ấm cúng, giống màu Notre Dame. Thân là người tiếp xúc với môi trường nhà máy công xưởng thường xuyên, mình không có nhận xét gì thêm ngoài một chữ "wow" =)) khen một cái nhà máy tự động hóa đến 90% và đang sản xuất ra thứ bia super dry làm hài lòng cả nước Nhật thì hơi thừa, nên thôi. Nói sang khí...

Part 2: In the middle of Osaka.

Osaka, 13 Nov 2016. Chuyến bay đêm chập chờn giữa những âm thanh của phim ảnh, nhạc  nhẽo lộn xộn, cả những chấp chới của đèn sáng lại tắt. Không phải lần đầu bay đêm nhưng là lần đầu bay chuyến dài 5-6 tiếng, cảm giác thực hư lẫn lộn bám riết trên đỉnh đầu. Vô tình thế nào mà chuyến đi lẫn chuyến về đều ngồi cạnh thầy Khôi. Một người hồn nhiên lạ. Giờ ngủ thì xem phim rồi lúc máy bay sắp hạ cánh lại  lăn quay ra ngủ, thế mà cũng ngủ được. Ở chuyến về, VNA chiếu "Finding Dory", một cái phim hoạt hình dễ đoán. Thầy hỏi mình xem đoạn cuối có xúc động không, rồi thầy thảng thốt bảo các cậu bây giờ mạnh mẽ quá, chai hết cả cảm xúc. Mình chỉ cười, chắc gì, đến khi nào ngấp ngưỡng đi hết nửa cuộc đời như thầy thì em cũng phát khóc lên khi xem một cái phim hoạt hình cho xem? Tóc thầy đen, và mềm, thầy hay chạy như một cậu sinh viên, nhảy cóc trên những bậc cầu thang, tóc bay phất phơ, cặp đeo chéo ôm theo những sải chân dài. Hết ...

Perfect Blue JP - Part 1 "Decode"

It had a downpour on the last day in Japan. Enough sadness but no teardrop. I took a long sleep then several naps when arrived home. After 12 hours of coming back, I felt Japan vividly showed up in each thought, reminding me of Paprika the film and each of its motion. In the downpour of Saigon, I feel sad that much, as I had slept a very long night and could not be awaken. Why Japan is not so sad as I expected? Why the rain of Saigon depresses me that much. Idk. I just know that Japan now is not an urge. At least, not anymore, right now. Nhật Bản không buồn, lại càng không bất ngờ như nó vốn thế. Mình biết là những hành trình được sắp xếp kĩ lưỡng sẽ luôn là thế, nhưng vẫn tiếc thật nhiều. "Ở Nhật mà không buồn thì đúng là phí" - Thùy said; hoặc "ở Nhật mà không điên một cách tự nhiên thì mất vài phần thú vị" - Thùy thought. Nhưng Nhật Bản đẹp. Đẹp đến mức chỗ nào có người...

The healing power of Indonesia.

Trở lại Indonesia vào giữa tháng 5, nhắn tin cho Vicky và cậu bạn Bali, chúng nó sửng sốt gật gù: ra là mày thích nước tao thật, ra là mày giữ lời hứa sẽ quay lại thật. Tiếc là không thăm được purwokerto hay bali trong đợt này, nhưng mà sẽ quay lại nữa mà, vội gì vội gì...

Let's get "wow" in Indonesia (Part 2 - go back in time)

Rời Mt.Bromo và Surabaya, tôi leo lên chuyến tàu chiều đi Yogya. Chuyến này chỉ khoảng 4-5 tiếng, và vé tàu hạng Exekutiv đắt không kém gì vé máy bay, nhưng người dân Indo vẫn chuộng đi tàu, đi thử Lion Air một lần thì hiểu ngay lý do. Máy bay giá rẻ (tương đương Vietjet ở nhà), nhưng Vietjet còn êm ái chán, chuyên nghiệp chán, các hãng giá rẻ nội địa của Indo thì thật, như cái xe đò :'( Mua vé tàu ở Indo rất tiện, tất cả các convenience store đều là nơi bán vé tàu: Alfa mart, Indomaret... Nhưng phải mua trước ít nhất một ngày và nhân viên thì tất nhiên ko nói tiếng anh. Trừ phi mua vé hạng Ekonomi ngồi đau đít thì có thể ra thẳng ga mua, còn hầu hết đều phải đặt trước, mà phải đặt nhanh kẻo hết. Cái ghế tàu như một cái giường đơn, khá mềm mại và có cả chỗ để chân. Lúc đầu low-tech quá không biết cái gá chân đó có thể điều chỉnh tùy độ dài ngắn của chân, nên chân ngắn cứ phải ưỡn người ra gác, trông rất quằn quại. Cơm tàu. Mình đi chuyến 17-22h nên xác định ăn tối trên...