Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Tớ đã trở nên "vô thần" như thế nào?

Bây giờ là hơn 5h sáng. Trong vòng một thập kỷ qua thì ngoài những ngày đi chơi, đi hội thảo, đi làm cái gì mà cả tập thể nó dậy khiến mình phải dậy theo, còn lại chả bao giờ tự động dậy lúc 5h sáng (chính xác là 4h30 và vừa làm xong một việc như dở hơi). Từ lúc đi làm, giờ ngất range từ 8h tối đến 1h đêm, theo đó giờ dậy cũng xê xích khó kiểm soát. Nhân dịp vừa xem lại "Life of Pi", nhưng là lần đầu tiên xem hết, trọn vẹn không bớt khúc nào, thì phải bàng hoàng thốt ra là phim hay thật, hay đến mức không hiểu nổi sao mấy lần trước toàn bỏ dở. Ngoài những chi tiết đã được bàn nát bấy lâu, mình muốn bổ sung thêm rằng ở khúc cuối chắc chắn con hổ nó đã khóc đấy các bạn ạ. Không lẽ gì mà tác giả đặc tả cảnh ấy tận 2 lần và nhất quyết không quay góc chính diện đâu. Nhưng mà tả con hổ khóc thì nó cliche quá, trong cả một cái phim khó tin thì chẳng ai để ý đến một vài ý đồ khó tin cả, nên cho là đạo diễn khá thông minh hoặc kiểu làm phim nó phải thế mà mình không biết. Câu chu...

Hội chứng thiên thần, và chuyện bộ ba bất khả thi.

Tôi mới nhắc đến hội chứng Williams gần đây, với một vài hồi tưởng về cuốn "Chàng Sumo không thể béo" của Eric Emmanuel. Sau khi đọc cuốn sách đó, bỏ qua các vấn đề bệnh lý, tôi cứ nghĩ mình mang trong mình mầm bệnh "thiên thần". "... n hững người Williams trưởng thành, khi vượt ra ngoài các hoạt động của trường học và gia đình, nếu bị cô lập sẽ dễ bị trầm cảm. Họ rất cần kết nối với người khác, tuy nhiên họ xử lý các tín hiệu xã hội không chính xác nên rất khó để duy trì mối quan hệ lâu dài..."(Vnexpress). Thêm nữa, người williams còn có biểu hiện tăng thính, có thính giác đặc biệt nhạy cảm, rất giống với chứng sợ tiếng động của tôi.  Nhưng tất nhiên, tôi quá ích kỷ để có thể trở thành một thiên sứ, và cũng chẳng đủ yêu thương để quan tâm tất cả mọi người. Sáng nay tôi gặp một cậu bé. Cậu vừa nhìn thấy tôi đã quấn lấy ôm chân không chịu buông. Cậu cười với tất cả mọi người và ôm tôi rất chặt, mặc cho mẹ cậu gọi lại nhiều lần. Cậu gợi nhớ cho tôi về c...

Let's get "wow" in Indonesia (Part 2 - go back in time)

Rời Mt.Bromo và Surabaya, tôi leo lên chuyến tàu chiều đi Yogya. Chuyến này chỉ khoảng 4-5 tiếng, và vé tàu hạng Exekutiv đắt không kém gì vé máy bay, nhưng người dân Indo vẫn chuộng đi tàu, đi thử Lion Air một lần thì hiểu ngay lý do. Máy bay giá rẻ (tương đương Vietjet ở nhà), nhưng Vietjet còn êm ái chán, chuyên nghiệp chán, các hãng giá rẻ nội địa của Indo thì thật, như cái xe đò :'( Mua vé tàu ở Indo rất tiện, tất cả các convenience store đều là nơi bán vé tàu: Alfa mart, Indomaret... Nhưng phải mua trước ít nhất một ngày và nhân viên thì tất nhiên ko nói tiếng anh. Trừ phi mua vé hạng Ekonomi ngồi đau đít thì có thể ra thẳng ga mua, còn hầu hết đều phải đặt trước, mà phải đặt nhanh kẻo hết. Cái ghế tàu như một cái giường đơn, khá mềm mại và có cả chỗ để chân. Lúc đầu low-tech quá không biết cái gá chân đó có thể điều chỉnh tùy độ dài ngắn của chân, nên chân ngắn cứ phải ưỡn người ra gác, trông rất quằn quại. Cơm tàu. Mình đi chuyến 17-22h nên xác định ăn tối trên...

trời hôm nay (lại) mới có người yêu

cảm xúc sáng nay trong vắt như nước giếng khoan, ahihi. bướm điên sắp tung cánh bay lên sau nhiều ngày nằm kén. lần đầu tiên trong đời biết cảm giác nhớ nhung romantic là như thế. lòng mình cứ hướng về ai đó với những cảm xúc tích cực nhất, đẹp đẽ nhất, mặc cho người ta đang ở cõi nào trên cuộc đời, hoặc thoát sang cuộc đời khác rồi cũng nên, chẳng cần biết họ quan tâm đến ai, đang làm điều gì, ta cứ nghĩ đến họ với tất cả niềm yêu thương mơ mộng, không cuồng quay sở hữu, không buồn bã bỏ rơi. nó đẹp thật, đẹp đến phát nghiện. à thì ra đã có lúc mình mang lại cho ai đó chút cảm xúc thoát tục như thế này hihi. to love is to suffer. biết thế nên trốn biệt hai mươi năm có lẻ, cuối cùng cũng bị lôi đầu ra phơi nắng. luôn biết ơn anh vì điều đó. những ngày mới yêu như bị điện giật. ahihi. yêu nhau bằng tất cả mọi tế bào. cô gái mới yêu nghĩ nhiều và hư quá, giờ biết ngoan hơn thì lại đã quá xa.  cảm xúc một ngày chạy loạn sáng trưa chiều tối, thay đổi theo từng phút t...

Nhớ Attapeu (A-ta-pư) như nhớ rừng Thế Lữ.

Laos 2016, with EY. Trên đường. I must say, it was an eye-opening trip to me. In some thousand words I’m afraid that the stories, yes, many interesting stories can’t be told vividly as what I have seen and experienced in the last 1 week. I would try, yet continue to imagine as much as possible, and burn the box to get lots of surprising things J Lúc nào cũng là con heo béo này tiễn đi, hic. Đường từ Gia Lai sang tới Attapeu đi qua địa phận Kontum. Oh my goodness, Bờ Y comes to me so soon that I can’t give a thought except being overexcited. 2 ngã ba, 4 cực, 1 đỉnh. Trong thâm tâm luôn định để Bờ Y lại gần sau cùng, hoặc thậm chí là sau cùng vì mình nghĩ nó chán J Sai lầm kinh hoàng, nhất là khi đặt chân sang tới đất Lào. Con đường từ cửa khẩu vào Attapeu được bao bọc bởi những hàng cỏ lau cao ngất đầu người, ôm rạt hai bên đường đi, xe đi tới đâu bông lau ngả nghiêng rung động, quay clip lại thì chắc chắn không cần add thêm effects cũng đã ảo tung rồi. Ngã ba Ngọc H...