Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Mặt cười - mặt mếu ở Malaysia

Malaysia là chuyến đi được quyết định trong khoảng thời gian nhanh nhất trước đến nay. Ào một cái, săn được vé rẻ, đúng dịp hội thảo, thế là lên đường. Mặt cười và những cái WOW! Sân bay KLIA rộng và hoành tráng hơn mình tưởng rất nhiều lần. Có hẳn một khu forest walk cho các bác đi dạo ngắm rừng ngắm cây ngắm cỏ trong lúc đợi máy bay. hàng tax free vô cùng đa dạng và dễ chịu. Vừa đến đã suýt bị lạc vì rộng quá, đã thế để đi được đến chỗ immigration còn phải leo lên express train đi một đoạn. Ngơ ngơ ngác ngác. Cung cách làm việc của mấy bác hải quan thì giống hệt Việt nam, vẫn có mùi rất Đông Nam Á. Vừa làm vừa cười cười nói nói um sùm, nhớ hồi sang Philippines thì khá hơn, các bác nghiêm túc cực, mỗi người một chuồng. Mà cái số mình, mặt nhìn gian lắm hay sao mà đi đâu hải quan cũng hỏi chán chê mới cho nhập cảnh, lúc trở về mẫu quốc cũng được giữ lại tán dóc dăm ba câu, trong khi con bé đi cùng chả bị hỏi gì bao giờ. Ở sân bay KLIA. Bên cạnh máy automatic pay station, h...

Typical guys

Cho những mùa tết không thể hời hợt hơn!

00:06 mồng 1 Tết Ất Mùi (giờ VTV) Thế này có tính là khai bút không, hay là khai máy nhỉ? Đại khái đây là những dòng type đầu tiên của năm Ất Mùi. Trước giao thừa còn nghĩ nhiều điều cay nghiệt lắm, nhưng sức mạnh của niềm hi vọng đã xua tan tất cả rồi. Đã từng không tin đâu, but hope has its own power, strong enuf to pull the distress and hatred away, very far far away! With all hope, Với tất cả hi vọng, Wish my family and my beloved friends a new year full of love and peace Cầu chúc cho gia đình và những người bạn yêu quý của mình một năm tràn ngập tình yêu và bình yên. I love you... Very much! Review thực sự (không làm màu) về tết sài gòn. Mặc dù đã là năm thứ 2 ăn tết "trọn bộ" ở Sài Gòn, nhưng thực lòng không hết bất ngờ và ngán ngẩm. Chẳng hi vọng gì nhiều, nhưng mà cũng không ngờ Sài thành lại ăn tết nhạt đến thế. Sài Gòn không có Tết vì... Nếu Tết là sự thay đổi của đất trời vào độ sang xuân, đất trời cựa mình giao hòa một luồng sinh khí mới,...

AN GIANG - Lần đầu đến cùng Giấc Mơ

Tôi đến An Giang trên một chuyến xe đong đầy niềm vui. Niềm vui của bản thân vừa chiến thắng ở một cuộc thi lớn đầu tiên trong đời hòa chung với niềm vui của các anh chị trong "Giấc mơ Việt Nam" đang thực hiện chuyến hành trình tình nguyện đầu tiên của năm 2015. Trước khi đi, được anh Bửu dặn mấy lần rằng: "Giấc mơ Việt Nam" không phải một tổ chức từ thiện, mà là tình nguyện. Bản thân chữ "tình nguyện" đã khơi gợi rất nhiều những niềm vui nhỏ bé nhưng ý nghĩa vô cùng. An Giang không lạnh và cũng không quá xa như những gì được nghe trước đó. Tôi không nhớ nhiều về con đường dẫn lối, một phần vì mải ôm lấy cái điện thoại, phần khác là ngủ mê mệt sau 1 ngày quá nhiều công việc. Khi mở mắt ra trời còn tối lắm, chưa đến 5h sáng đã tới nơi rồi. Bình minh lên không ồn ào và chóng vánh như ở thành thị, nó tới nhẹ nhàng đến nỗi mình chẳng kịp hay, ngó nghiêng một lúc mặt trời đã phủ xuống mặt đất cả một dải nắng vàng. Nơi chúng tôi tới là trường tiểu học AN Nông, ...

Nghe tôi kể 2: Cô gái 20 và nụ hôn đầu vẫn còn trong tưởng tượng.

Đáng nhẽ Tôi Kể ngày hôm nay sẽ là một vài cảm nghĩ về 2 bộ phim cô gái rất yêu thích và mong muốn review từ lâu. Thế nhưng bỗng chợt trời Sài Gòn lại đổ mưa. Kì lạ, gái đã sống ở Sài Gòn gần 2 năm rồi, nhưng bất kì một hiện tượng thời tiết nào của Sài thành, gái đều có thói quen thêm vào cụm từ "giống abc xyz ở ngoài Bắc". Ví dụ cái kiểu mưa ùng oàng gió to cây lật như hôm trước thì sẽ là " giống mưa bão ngoài Bắc quá", kiểu mưa dầm bong bóng hôm nay sẽ là "giống mưa rào mùa hạ ấy nhỉ", hoặc một ngày mưa lây phây thì nhanh chóng trở thành "giống mưa phùn ở ngoài kia"... Còn nhiều lắm, rất kì lạ, rất buồn cười. Mỗi lúc trời mưa, lại nhằm vào ngày nghỉ, cô gái sẽ ngưng mọi công việc và vác nhạc buồn ra nghe, nhìn ra trời mưa, lè lưỡi ra ngoài cửa sổ để đón vài giọt mưa và hít hà cái mùi mưa ngai ngái...và tất nhiên, nghĩ về chuyện tình yêu. Thường là trên khuôn mặt khó đăm đăm thỉnh thoảng vẫn sẽ có một nụ cười ngài ngại, tiếp đó là một cái vuốt...

Hoang hoải thu Hà Nội... bên anh...

Là tại mùa... hay tại anh ....  Chỉ là lãng đãng đâu đó trong giấc mơ của Yên, anh xuất hiện Chỉ là bỗng nhiên một buổi sáng tỉnh dậy, anh là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong tâm trí Yên. Chỉ là một chiều thu hoang hoải với vệt nắng tắt nơi cuối trời và những cơn gió mơn man lùa vào mái tóc, Yên ước anh ở đây cạnh Yên; chỉ cạnh thôi là đủ rồi Chắc tại mùa thu Hà Nội thôi, không phải là tình yêu đâu. Yên luôn tự nhủ như thế mỗi khi ý nghĩ về tình yêu le lói Có những ngày thời tiết đẹp đến độ Yên luôn phải cố gắng hết sức tận hưởng toàn bộ vẻ đẹp của từng khoảnh khắc trong ngày vì lo sợ sáng mai thức dậy sau một giấc ngủ thôi, cái tiết trời đáng yêu đến nao lòng kia sẽ biến mất Có những giây phút ở cạnh anh Yên không dám nhìn hay đếm thời gian bởi sợ một lúc nào đó anh và Yên sẽ cãi nhau, rồi sẽ lại là những ngày dài đằng đẵng chờ đợi và nhớ mong Bởi những ngày chỉ muốn lang thang ngoài đường cả ngày. Từng con phố, từng con đường đi qua, tất cả đều trở nên thơ một ...

Những điều con gái ngại hỏi mẹ!

Đó là tên một cuốn sách về tâm sinh lý tuổi dậy thì có bìa rất đẹp và nội dung rất hot trong khoảng năm 2007-2008, hoặc trước đó nữa vì ở thời điểm ấy thì dòng sách về tâm sinh lí tuổi teen cũng đã khá phát triển. Ngoài những cuốn có "sự kiểm duyệt" của bố mẹ (tức được bố mẹ mua cho), thì học sinh cấp 2 cấp 3 thời ấy thừa sức tự ra nhà sách càn quét và mang về một lốc những cuốn sách giải đáp tâm sinh lý tuổi teen thật hoặc trá hình (trá hình tức là nội dung khiêu khích mang tính"vẽ đường cho hươu chạy như các cụ vẫn nói). Tuy nhiên, khi lây tên cuốn sách này làm tựa đề, không phải với mục đích bình sách, mà mượn ý này để nói về một thực trạng mà cha mẹ và con cái không thể chia sẻ được với nhau về nhiều điều, dù là những điều đơn giản nhất trong cuộc sống như chuyện cái ăn cái mặc cái nói cái đi. Quay lại với quyển sách ở nhan đề, nội dung của nó khá đơn giản: nói về chuyện tình cảm, tình yêu tuổi học trò, chuyện tự quản lí chi tiêu, chỉ có một chút nhạy cảm ở phần nói...