Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

GU 9 tháng 10 ngày!

Mình có một gia đình, mang tên là GU. Một gia đình với đủ màu sắc, đủ nét tính cách, đủ yêu thương và đủ cả những trận cười rũ rượi mất kiểm soát thiếu điểm dừng. Gia đình GU của mình, "ji-yu", gia đình tự do, đã bao bọc mình suốt gần một năm qua, là một trong những kỷ niệm đẹp nhất trong suốt 23 năm có lẻ đời mình. 9 tháng 10 ngày . Là trọn vẹn quãng thời gian từ ngày bẽn lẽn nhón chân bước vào đến ngày xồng xộc múa chân bước ra. Vô tình được con số đẹp, GU như mẹ hiền, còn mình là em bé. Hihi. Gần 80 chuyến bay . Lên Platinum của VN airlines sau 6 tháng tất tả hết Cam lại Hà Nội. Hơn 9 tháng sống với weekly business trip khiến mình có một chút sợ hãi máy bay nhè nhẹ. Mọi thứ diễn tiến như các giai đoạn của một cuộc tình vậy đó. Thời gian đầu háo hức, thích thú, chỉ ngồi đếm số chuyến bay xem bao giờ được lên Vàng =)) Niềm vui ngắn chẳng tày gang, ác mộng đã tới. Phase tiếp theo là mất ngủ. Mất ngủ triền miên trên cả máy bay lẫn ô tô. Trung bình mỗi lần mò sang Cam, từ lúc...

Cha cõng con!

Tên tiếng anh của phim là "Father and son", hướng về chủ thể. Còn tên tiếng Việt là "Cha cõng con", gợi hình ảnh và hướng vào hành động. Đọc một comment lên tiếng chê tên phim (trong bài "Đạo diễn thì hư, phim thì hỏng" của tác giả họ Nguyễn gì đó nói thật là éo nhớ tên làm gì thể loại ấy), đại để là phim hỏng từ tên, vì cha nào mà chả cõng con, đặt cái tên không có khơi gợi tò mò gì cả. Ôi mẹ, ngán ngẩm hết sức. Bố mình cũng hay cõng mình hồi còn bé, nhưng không nhiều, mình vẫn thèm được bố cõng, đến khi lớn tướng bằng này tuổi vẫn chỉ mong có một bộ ảnh cha cõng con. Ai đã từng được bố cõng, hoặc thèm được bố cõng, mới hiểu hình ảnh đó gợi cảm đến mức nào. Phim nhiều sạn, nhiều chi tiết hơi cliche, hoặc làm không tới, khiến nhiều người có cảm giác phim thừa chi tiết, dài lê thê và...kịch. Phần nào những điều đó đúng. Bỏ qua các khía cạnh "chuyên môn" =)) vãi cả chuyên môn, thì "Cha cõng con" là một phim xem được. Ít ra xem xong còn m...

người Nhật mặc gì, hở chỗ nào?

Chuyến FR convention tháng 3 theo ngôn ngữ teen gọi là vui sml =)) GU Việt Nam có bao nhiêu thành phần dẫm phải đinh thì dồn hết vào chuyến này. Đúng là đi với ai quan trọng hơn đi nơi nào. Dù chỉ quanh quẩn Tokyo và vài vùng lân cận, xacura chưa nở và cái lạnh tím tái vẫn ôm trọn lấy mùa xuân, nhưng mình không cảm thấy cô đơn nhiều như chuyến trước. Có lẽ vì chuyến này đi bằng tiền của Yanai san, không phải vì một mối quan hệ nào đấy hay những thứ tương tự như vậy, nên tâm lý thoải mái hơn và tiêu tiền cũng nhiệt tình hơn =)) when in doubt let's go shopping mà. Anh Tuấn là nhân tố phát ngôn câu nào là câu ấy vai rồ khắp giang hồ. Anh tuy phúc hậu nhưng rất thâm thắc và sâu súy. Nước Nhật vẫn đón mình bằng cơn ngái ngủ của chuyến bay đêm. Lần này cảm thấy chuyến bay nhanh hơn vì ngủ rất nhiều, cộng thêm tín lợn mua vui và cho mình dựa chung gối, ngả ngớn hết sức. Cảm ơn Tín lợn, điểm sáng  của GU, nói ngoa làm chó =)) Chuyến đi này tiêu tốn gấp 4 lần...

Train to Busan, Kimi no na wa, Byosoku Go senchimetoru.

Định review một chút về 3 phim  mới xem: Train to Busan (phim Hàn Quốc), Kimi no na wa (Your name - phim Nhật, của Makoto Shinkai), và Byosoku 5 centimetoru (5centimeters per second - cũng phim của Makoto Shinkai). Nhưng cứ viết lại thấy nhạt nhẽo, thôi không đi vào chi tiết nữa. Năm mới đuổi đến mông rồi, vẫn còn chưa viết hết chuyện năm cũ, nhây nhưa như chuyện tình từ tết dương kéo dài sang tết âm =)) Đang viết thì mail công việc tới, tụt hết cả mút :(( Sống 21 năm, tới năm thứ 22 mới biết tình yêu đau đớn thế. Liên tiếp đến và đi, giờ đây lại quay về xuất phát điểm: xinh đẹp và đơn độc, nỗi buồn không tăng lên nhiều, hoặc có thì cũng đã quên rồi. Dù bao nhiêu tuổi thì việc yêu một người rồi chia tay người đó, với mình, chẳng bao giờ là lãng phí. Vì ở thời điểm đó, không yêu anh ta thì chắc gì đã yêu ai. Yêu là yêu thôi, phí phạm gì. 1. Ánh sáng trong phim Nhật. Giữa anime và cartoon có một số điểm khác biệt, có một điểm mà ít khi được nhắc đến đó là sự dụng công trong việ...

Xuân lại đương qua, những ngày đầu năm 17, cuối năm Bính Thân.

Tháng Chạp, Bính Thân niên, Diệu Thùy năm thứ 23. Vậy là đã qua năm mới được 17 ngày. Kết thúc một năm 2016 không có tháng nào ở nhà. Cao điểm từ tháng 9, không có tuần nào ở nhà. Thẻ vàng đã cầm, nguy cơ sắp lên Platinum. Thú vị không? Có. Nhàm chán không? Có. Mệt mỏi không? Cũng có. Nhưng tạm thời hãy là như vậy. Người Nhật, đa nhân cách và thông minh. chúng ta thua họ một điểm, mà có lẽ là hai điểm: sự tập trung và lòng thấu hiểu con người. Tàu có lẽ mới là dân tộc nhìn thủng gan thủng ruột người khác, nhưng Nhật cũng "không đơn giản", nhất là với vẻ bề ngoài lịch thiệp đến hoàn hảo. 6 tháng sẽ nhanh thôi. Việc gì tới sẽ tới, lúc nào cần đi phải đi. Có lẽ là 6 tháng, hoặc it nhất là 4 tháng, mình biết mà. Xem một bộ phim truyền hình trung quốc, vẫn kịch như ngày nào, nghìn năm nay vẫn thế, kịch như đời, không chê được. Cái bọn thâm nho nhọ đít mà. Cái phim nhắc nhớ về đại địa chấn Đường Sơn năm 76 (nhớ được cả năm giỏi quạ), làm nước mắt không thể ở...

Part 2: In the middle of Osaka.

Osaka, 13 Nov 2016. Chuyến bay đêm chập chờn giữa những âm thanh của phim ảnh, nhạc  nhẽo lộn xộn, cả những chấp chới của đèn sáng lại tắt. Không phải lần đầu bay đêm nhưng là lần đầu bay chuyến dài 5-6 tiếng, cảm giác thực hư lẫn lộn bám riết trên đỉnh đầu. Vô tình thế nào mà chuyến đi lẫn chuyến về đều ngồi cạnh thầy Khôi. Một người hồn nhiên lạ. Giờ ngủ thì xem phim rồi lúc máy bay sắp hạ cánh lại  lăn quay ra ngủ, thế mà cũng ngủ được. Ở chuyến về, VNA chiếu "Finding Dory", một cái phim hoạt hình dễ đoán. Thầy hỏi mình xem đoạn cuối có xúc động không, rồi thầy thảng thốt bảo các cậu bây giờ mạnh mẽ quá, chai hết cả cảm xúc. Mình chỉ cười, chắc gì, đến khi nào ngấp ngưỡng đi hết nửa cuộc đời như thầy thì em cũng phát khóc lên khi xem một cái phim hoạt hình cho xem? Tóc thầy đen, và mềm, thầy hay chạy như một cậu sinh viên, nhảy cóc trên những bậc cầu thang, tóc bay phất phơ, cặp đeo chéo ôm theo những sải chân dài. Hết ...

Perfect Blue JP - Part 1 "Decode"

It had a downpour on the last day in Japan. Enough sadness but no teardrop. I took a long sleep then several naps when arrived home. After 12 hours of coming back, I felt Japan vividly showed up in each thought, reminding me of Paprika the film and each of its motion. In the downpour of Saigon, I feel sad that much, as I had slept a very long night and could not be awaken. Why Japan is not so sad as I expected? Why the rain of Saigon depresses me that much. Idk. I just know that Japan now is not an urge. At least, not anymore, right now. Nhật Bản không buồn, lại càng không bất ngờ như nó vốn thế. Mình biết là những hành trình được sắp xếp kĩ lưỡng sẽ luôn là thế, nhưng vẫn tiếc thật nhiều. "Ở Nhật mà không buồn thì đúng là phí" - Thùy said; hoặc "ở Nhật mà không điên một cách tự nhiên thì mất vài phần thú vị" - Thùy thought. Nhưng Nhật Bản đẹp. Đẹp đến mức chỗ nào có người...