Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

borders

Stand up straight, fight your way NCNU, the fourth of june, twenty nineteen mình. hai mươi lăm tuổi. hơi hèn.  nhà giục cưới thế là cũng tấp tểnh định cưới thật. trong khi mục đích cao nhất của việc cưới xin là để xây dựng một gia đình, để ở bên người mình yêu, sinh con đẻ cái, chăm sóc chúng đến trưởng thành, phụng dưỡng bố mẹ già, lo cho bản thân...đều là những điều mình nghe thôi đã sợ vãi cả trách nhiệm. quàng vào cổ một sợi dây tổ bố mang tên gia đình hai bên plus con cái chúng mình hẳn không dễ. hai lăm tuổi có vẻ là ngưỡng an toàn để rút chân ra khỏi sự lông bông, cuộc đời bảo thế, bố mẹ ông bà cả dòng cả họ bảo thế. ok muốn trải nghiệm, đã trải gần ba năm sau khi tốt nghiệp. ok muốn đi, hơn mười nước giắt túi cũng không đến nỗi ru rú ở lũy tre làng. ok muốn học thêm, đã có một bằng nhỏ nhẹ post-graduate. nói chung đã đến lúc ấn vào nút resume để quay lại với cuộc đời theo một cách ổn định nhất có thể. thế nhưng mà. đứng ở gi...

Tam Tai

Năm mới bắt đầu được 2 ngày, những ngày cuối của năm tuổi cũng đang rục rịch trôi. Nếu thằng nhiến không hơi tí mở mồm nhắc đến chuyện 3 năm tam tai xui xẻo sắp qua thì mình còn chả biết. Vì xem ra, những gì đã xảy ra vẫn đủ cả may lẫn rủi, nhưng nếu tươi tỉnh nhẹ nhàng hơn thì vẫn hoan hỉ ơn giời. Tháng 1/2016, mình bay chuyến đầu tiên đi ăn Tết ở Indo mà không biết rằng những ngày tháng tiếp theo sẽ ngồi trên máy bay nhiều hơn ngồi nhà, sẽ bắt đầu hành trình vất vưởng "gặp thời" được đi được chụp ảnh được sống ảo với toàn mạng xã hội.  3 năm không nhanh không chậm. Những ngày cuối của tuổi 24 bỗng ì ạch và có dấu hiệu suy giảm tăng trưởng mặc dù trước đó tăng trưởng cũng toàn ảo. Chưa bao giờ mình thấy mọi thứ màu mè làm cảnh đến thế trong cuộc đời. Có lẽ 3 năm vừa qua những chuyến đi vừa mở mắt vừa che mắt, khiến bản thân tưởng đã cố gắng, đã vận động tiến lên nhưng kì thực, đa phần vẫn dậm chân tại chỗ.  Gần 12 tháng ở Ấn, chắc được nửa thời gian là khỏe. Số l...

Julley Ladakh - khi tử tế là nguồn sức mạnh!

Pangong Tso Chúng tôi đáp xuống sân bay Leh vào một buổi sáng âm u, biết mình đã được dãy Himalaya bao bọc và chuẩn bị có những kỷ niệm đẹp nhớ đời. Ít nhất là tôi biết thế, những người khác có lẽ cũng cảm thấy như vậy, dù lâu rồi tôi không travel theo nhóm nên sự quan tâm đến cảm xúc của người khác đã giảm sút nhiều. Sau chuyến này tôi càng vững tâm hơn với lựa chọn solo travel của mình dù có vất vả cách mấy. Prakash đón chúng tôi ở sân bay với một nụ cười hồn hậu. Trước đó ngay từ lúc đứng nhập Form C trong sân bay, mấy anh cảnh thát và các officers đã nhăn nhở cười đùa, chào chúng tôi "Julley" đầy thân thiện. Ồ, thì ra Ladakh ấm áp là có thật. Tôi đọc "Bước chân theo dấu mặt trời" của chị Phương Thu Thủy những ngày đầu sang Ấn và phần nào hình dung ra sự thân thiện của Leh, nhưng khi đến tận nơi trải nghiệm, trong lòng vẫn không khỏi cảm động. Nói thêm là tôi thích tinh thần của chị Thủy trong cuốn sách, nhưng đó không hẳn là một cuốn sách hay, có đôi chút ...

Qua mùa kim tước

IIFT, 31 tháng 7 năm 2018 Tròn 4 tháng ở Ấn, tôi vẫn chẳng học được gì từ người Ấn. Điều duy nhất tôi dám khẳng định là bọn này bị điên, điên thật chứ không điên đùa.  Tụi nó có thể lầm lũi như một con trâu đi cày ở công ty, mặt lạnh như tờ tiền in hình Gandhi đang cười hồn hậu, nhưng punjabi song nổi lên là chúng nhảy như lên đồng, quên giời quên đất quên hình tượng dày công xây dựng bao năm. Cái bọn có máu nghệ sĩ sẵn trong người truyền lại mấy nghìn năm, nhịn ăn thì được chứ nhịn nhảy chắc chết. Mà phải công nhận cái thứ nhạc xập xình bollywood của bọn nó là một thứ chất kích thích, get high and higher and tới nóc, và punjabi song thì catchy đến nỗi có thể hát theo mà không cần hiểu, có thể cuốn người ta đi hết tháng hết ngày. Quay lại với người Ấn, một lúc khác tụi nó có thể phát điên vì kì thi tuyển công chức đang đến, tỉ lệ chọi là 1 trên 1 tỷ =)) và một lúc sau nó có thể quên hết ngồi tám chuyện linh tinh như chưa từng có cuộc ôn thi. Người Ấn mâu thuẫn trong trật tự, ...

Một tỷ điều "chíu khọ" ở Iran

Farsi or not farsi. Iran chỉ có 2 kiểu người: một nói tiếng anh lưu loát, trôi chảy, hai không nói tiếng nào, no between. Và đau đầu hơn là tiếng trung và tiếng hàn được các bạn trẻ chuộng hơn tiếng anh. Mịt mỏi. hỏi ra thì các bạn trẻ bảo vì bọn hàn quốc nó xinh, bên này chuộng drama hàn lắm, nên bọn tao học đặng còn sang nước nó phẫu thuật thẩm mỹ. Mà bọn nó vì ám ảnh chiếc mũi cao mượt mà thẳng tăm tắp nên phẫu thuật mũi nhiều thật, không khó bắt gặp một chiếc mũi băng kín ở các thành phố lớn. Mình đi đến đâu cũng bị chào ní hảo với chả annyeonghaseyo, bình hết cả mực. Thế là mình nở nụ cười thảo mai, chào lại chúng nó "Salam". Ngoài ra, nên biết đếm số cả bằng miệng và mắt, vì số nó cũng vẽ loằng ngoằng chứ ko dùng bộ số thông thường. Nên để sống tốt thì đến ngày thứ 3 mình cứ dooset daram mấy anh bán thảm ào ào không cần sub =))  haft avieh (7 spices) . sau 3 ngày ăn đồ ăn Iran vị giác và khứu giác của mình hoàn toàn tê liệt. cái soup ash (đọc là osh chứ ko phải a...

Dooset daram Iran!

Câu chuyện xin bắt đầu với một bài diễn văn chân thành cảm ơn gửi tới: - Sơn!!! Không có Sơn thì chuyến đi sẽ không được quyết định nhanh và quyết liệt đến thế. - bác đại sứ Nguyễn Hồng Thạch và bác Xuân, các cô chú anh chị ở đại sứ quán Việt Nam tại Iran, đã cho cháu ăn, ngủ, đi chơi, rán cá, rửa bát, hát karaoke, đón giao thừa cùng mọi người. - anh Thiện, vì đã cho em tham khảo lịch trình và bảo em là bánh bèo. - Mary, Razi and Mohammad, Honie và một tỷ những người tốt gặp trên đường, đã host mình, thỉnh thoảng cho mình ăn free, và giúp mình đi tới nơi về tới chốn. - Anh bố và chị mẹ, vì đã mắng.  - cảm ơn nhà tài trợ đã tin tưởng yêu thương giúp cho chuyến đi mạnh dạn và an toàn lên rất nhiều dù tiền còn nguyên trong thẻ ko tiêu được =.= - cuối cùng, cảm ơn Huỳnh Mánh đã ăn tết mất ngon vì tao, đã giúp tao một tỷ thứ trong lúc rối ren!! Most fav pic of the trip! Iran không nằm trong bất kỳ dự tính nào của năm 24 tuổi, 25 tuổi, hay nhữ...

Vẻ đẹp (và vẻ kinh dị) của người đi một mình...

Mình phục các bạn đi du học sớm sát đất. Cho mình đi thì mình cũng đi được, đi tốt là đằng khác, nhưng mình không được đi, nên thôi mình phục các bạn trước. Trong những chuyến đi một mình, ngắn thôi, tầm 1 tuần đến 10 ngày (ừ, mà hình như mình đi 1 mình cũng nhiều, cả trong lẫn ngoài nước) đủ thứ chuyện lo lắng hay ập tới trên đường đi, nhiều khi ko dự liệu trước được, đến gần những ngày cuối, trong đầu sẽ tự bật ra "cố lên sắp được về VN" :)) hoặc "đm chán quá trả sài gòn lại cho bố" vân vân vân. Nên dù có nhiều thời gian đến mấy, mình cũng chưa bao giờ đi quá 2 tuần, vì đi 1 mình painful hơn ta tưởng, nguy hiểm hơn ta tưởng, và cô đơn nữa, các chàng trai cô gái ạ. Đừng vì 4 chữ "tỏ ra cun ngầu" mà cố ép mình đi đâu đó 1 mình, mà chắc thời này cũng ít bọn điên thế, thực ra toàn là vì ế nên mới đi 1 mình thôi. Một số cun ngầu thật thì...chúng nó nổi tiếng lâu rồi ahihi. Đi 1 mình thì cố gắng sharpen kĩ năng seo phì hoặc mang tripod.  "Vẻ đẹp c...